top of page
IMG_3933.jpg
IMG_3933.jpg

Nhật ký đọc sách

"Một quyển sách dành cho tất cả mọi người. Cho những ai đang cô đơn, những ai đang mất phương hướng và lạc mất niềm tin, cho những ai đang trên đường tìm kiếm hạnh phúc và thậm chí những ai đang có được hạnh phúc."

Đỗ Kim Ngọc

"Tôi tin rằng, mái nhà nào cũng từng có lúc đồng nghĩa với niềm vui và cả sự bình yên. Nhưng bạn của tôi ơi, sự bình yên của nhà không phải là điều có sẵn. "Nhà" là phần cứng, còn sự bình yên, hạnh phúc, niềm vui là phần mềm. Gia đình là phần cứng, còn tình yêu và sự thấu hiểu là phần mềm."

Ai qua là bao chốn xa...
Những dấu gạch nối từ quá khứ

"Ông bà chính là những chứng nhân đầy yêu thương, là một dấu gạch nối giữa chúng ta với quá khứ. Thế hệ ông bà cũng như cái rễ cây vậy. Bạn không nhìn thấy rễ cây, những bạn biết rằng rễ luôn hiện hữu ở đó, là nguồn gốc của nhựa sống, là nơi khởi đầu của những chiếc lá non."

IMG_4047.png

"Bây giờ hoặc không bao giờ, bạn có thể cứu hành tinh này, chúng ta có thể cứu hành tinh này bằng những việc rất nhỏ, như trồng một cái cây, tắt điện khi không sử dụng, đi xe đạp thay vì xe máy, không xài phí giấy vở, đừng vứt rác bừa bãi, dùng những vật liệu có thể tái chế."

Tuổi của ta là tuổi của trái tim...
Chúng ta chẳng có nơi nào khác để đi...

"Trong khi, cuộc đời này, là của chính ta. Sinh nhật. Đó là một ngày đặc biệt trước hết là cho chính ta, bởi chính ta. Trước khi chờ đợi ai đó chúc mừng sinh nhật, tự ta nên chúc mừng chính mình, Rốt cuộc thì lòng ta muốn là đầm sen, hay nhành cỏ úa? Đầm sen hay cỏ úa, là do ta mà thôi

Những chương sách đáng nhớ...

Bạn có thể đến xứ sở mộng mơ Đà Lạt không dưới mười lần trong đời, ghé thăm quán cà phê quen thuộc và gọi duy nhất một món thức uống không thay đổi, và mỗi chuyến đi lại mang đến một trải nghiệm khác biệt hoàn toàn. Điều đó cũng tương tự với việc đọc: một quyển sách bạn gần như đã thuộc lòng từng câu chữ, vẫn chứa đựng những xúc cảm rạo rực khó tả khi giở trang sách ra và bắt đầu lại với dòng đầu tiên. Chẳng biết đã bao nhiêu lần “Nếu biết trăm năm là hữu hạn…” được lật mở, nhưng cảm giác xuyến xao vẫn ươm mầm và nảy nở. Có những chương sách dù đã đọc đi đọc lại rất nhiều lần, vẫn để lại cho chúng ta ấn tượng khó phai tựa như lần đầu.

Ngược dòng nước mắt

“Nước mắt muôn đời chảy xuôi”, Đỗ Quý Doãn đã từng viết như thế trong tập thơ “Rằng thương nhau cho trọn” của mình. Ta chẳng bao giờ nhìn thấy nước mắt chảy ngược dòng, đó vốn là quy luật của tự nhiên, tương tự như việc ta chưa từng chứng kiến bậc sinh thành nào không thương yêu con cái của mình. Cha mẹ trao đi tình cảm vô điều kiện, còn ta thì cứ vô tư nhận lấy, để rồi mặc định rằng “nước mắt chảy xuôi”, quên cả việc đáp trả lại tình thương ấy. Nhưng sự thật là nếu đủ thấu hiểu và quan tâm, nước mắt có thể ngược dòng mà chảy. Khi ấy, ta sẽ biết “đón nhận tình yêu thương đúng cách”.

Bạn có điều muốn chia sẻ?

Cảm ơn bạn vì đã đóng góp!

Nguyễn Lê Uyên Nhi - Nhật ký đọc sách
bottom of page